WELCOME
Chào mừng quý vị đến với Blog Tin học PT- CNTT&GD.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Niem tin.doc

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: HS
Người gửi: Nguyễn Thái Đức (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:46' 16-05-2009
Dung lượng: 50.0 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn: HS
Người gửi: Nguyễn Thái Đức (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:46' 16-05-2009
Dung lượng: 50.0 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
" Đừng bao giờ đánh mất niềm tin. Niềm tin sẽ cho bạn sức mạnh để tồn tại, ngay cả khi bạn lâm vào hoàn cảnh nghiệt ngã nhất."
Niềm tin là điều rất cần thiết cho tất cả chúng ta - những ai mong muốn khám phá bản chất của cuộc sống. Biết hi vọng và tin tưởng vào những điều tốt đẹp là một phương thuốc mầu nhiệm giúp chúng ta mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Có niềm tin, chúng ta sẽ tìm thấy sự chia sẻ, nâng đỡ và tình yêu thương giữa cuộc sống đời thường đầy khó khăn, thử thách này.
Thế nhưng, nếu trong một hoàn cảnh nào đó, khi mọi niềm tin trong bạn đều tưởng như sụp đổ, bạn sẽ làm gì ? Nếu bạn là người thiếu ý chí, bạn sẽ buông xuôi, và bắt đầu tỏ ra nghi ngờ những gì lâu nay mình tin tưởng. Còn nếu ngựợc lại, là một người mạnh mẽ, lạc quan, bạn sẽ không ngại ngần chọn cho mình con đường thứ hai: tiếp tục dấn bước, cho dù chỉ với chút niềm tin còn sót lại trong lòng.
Con đường thứ hai mà bạn lựa chọn, đó cũng chính là những gì tôi mong muốn san sẽ cùng bạn. Qua những mẩu chuyện giản dị, chân thực, gần gủi với cuộc sống thường nhật của tất cả chúng ta. Chỉ là những câu chuyện ngắn ngủi nhưng ẩn chứa trong đó biết bao bài học giá trị về nhân cách cuộc sống và cách nhìn cuộc đời: hãy tìm lại niềm tin và tiếp tục hành trình chinh phục thử thách, vươn tới khá vọng
Với món quà bé nhỏ và ginả dị này, tôi hy vọng có thể đồng cảm, chia sẽ với những ai đang dấnh mất niềm tin cuộc sống, đang phải sống trong chuỗi ngày lo lắng, hồ nghi, thậm chí rơi vào tuyệt vọng… Mỗi đời người đều có thể trải qua nhiều biến cố, có khi là hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng có lúc là mất mát đắng cay… Biết vững tin và không ngừng hy vọng, đó mới chính là giá trị đích thực của cuộc đời mỗi chúng ta !
-First News
Khi bạn mất niềm tin
Hãy tin, và giấc mơ sẽ thành sự thật !
Vào ngày 5 tháng 10 năm 1996, Christine Ichim - cô gái 18 tuổi có người mẹ bị bệnh ung thư máu trắng - đã hoàn thành chặng đường trượt ván xuyên Canađa. Hành trình của cô ban đầu chỉ nhằm mục đích vận động quyên góp tiền để trang trải chi phí điều trị bệnh cho mẹ. Song, đến thời điểm đó, cô đã quyên góp được hơn 700 ngàn đô la, và lập ra một tổ chức từ thiện để tiếp tục gây quỹ. Toàn bộ số tiền quyên góp sẽ được gửi đến các nhà khoa học tại Đại học Tây Ontario để nghiên cứu một hợp chất đầy hứa hẹn có thể ngăn chặn được các tế bào ung thư nhân đôi mà không gây hại cho các tế bào khoẻ mạnh. Dưới đây là câu chuyện của ChristineIchim về hành trình xuyên Canada trên ván trượt của cô.
Đã quá nửa đêm. Tôi buông người nằm dài bên rãnh nước trên con đường dài mịt mù vô tận, mệt mỏi nhìn ánh trăng mờ ảo thỉnh thoảng hé vội qua những bóng mây đen dày đặc, tôi rùng mình cảm nhận cái lạnh thấu xương nơi vùng đất hẻo lánh, vắng vẻ.
Tôi đã lướt trên tấm ván trượt được 182 ngày, và nhiều lần tự hỏi không rõ mình có còn đủ sức để đi tiếp. Tôi tự hứa với mình rằng tôi sẽ đi khắp Canada trên ván trượt, hoặc cũng có thể tôi sẽ kiệt sức và chết trên đường đi. Và giờ đây, khi cơ thể rã rời còn đâu óc thì mụ mẫm, tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ không kịp trở về nhà để gặp mẹ lần cuối.
Hôm nay là ngày cuối cùng tôi trượt ván trên mặt đường. Qủa là một hành trình gian nan! Suốt sáu tháng qua, tôi phải đối mặt với tình trạng mệt mỏi, bị rách cơ, chóng mặt, nhiễm trùng huyết. Tôi đã cố gắng trượt 170 cây số mỗi ngày. Gìơ đây, tôi chỉ còn phải đi thêm 50 cây số nữa thôi.
Tôi nằm tựa đấu trên mặt đất lạnh và ẩm mốc, mắt nhắm nghiền. Kiệt sức, nhưng tôi phải tiếp tục. Tôi phải hoàn thành sứ mệnh cứu mẹ tôi thoát khỏi căn bệnh ung thư đang hanh hạ và đang dần cướp mẹ ra khỏi cuộc đời tôi. Đó cũng là sứ mệnh thiêng liêng mà một đứa con có thể thực hiện vì mẹ của mình.
Năm tôi mới lên mười, mẹ tôi được chẩn đoán bị mắc bệnh máu trắng, và theo chiều hướng phát triển qua nhanh của căn bệnh thì mẹ chỉ có thể sống được đến trước ngày tôi vào học trung học. Mọi người khuyên chúng tôi hãy trân trọng từng giây phút ở bên mẹ.
Vào thời điểm bắt
Niềm tin là điều rất cần thiết cho tất cả chúng ta - những ai mong muốn khám phá bản chất của cuộc sống. Biết hi vọng và tin tưởng vào những điều tốt đẹp là một phương thuốc mầu nhiệm giúp chúng ta mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Có niềm tin, chúng ta sẽ tìm thấy sự chia sẻ, nâng đỡ và tình yêu thương giữa cuộc sống đời thường đầy khó khăn, thử thách này.
Thế nhưng, nếu trong một hoàn cảnh nào đó, khi mọi niềm tin trong bạn đều tưởng như sụp đổ, bạn sẽ làm gì ? Nếu bạn là người thiếu ý chí, bạn sẽ buông xuôi, và bắt đầu tỏ ra nghi ngờ những gì lâu nay mình tin tưởng. Còn nếu ngựợc lại, là một người mạnh mẽ, lạc quan, bạn sẽ không ngại ngần chọn cho mình con đường thứ hai: tiếp tục dấn bước, cho dù chỉ với chút niềm tin còn sót lại trong lòng.
Con đường thứ hai mà bạn lựa chọn, đó cũng chính là những gì tôi mong muốn san sẽ cùng bạn. Qua những mẩu chuyện giản dị, chân thực, gần gủi với cuộc sống thường nhật của tất cả chúng ta. Chỉ là những câu chuyện ngắn ngủi nhưng ẩn chứa trong đó biết bao bài học giá trị về nhân cách cuộc sống và cách nhìn cuộc đời: hãy tìm lại niềm tin và tiếp tục hành trình chinh phục thử thách, vươn tới khá vọng
Với món quà bé nhỏ và ginả dị này, tôi hy vọng có thể đồng cảm, chia sẽ với những ai đang dấnh mất niềm tin cuộc sống, đang phải sống trong chuỗi ngày lo lắng, hồ nghi, thậm chí rơi vào tuyệt vọng… Mỗi đời người đều có thể trải qua nhiều biến cố, có khi là hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng có lúc là mất mát đắng cay… Biết vững tin và không ngừng hy vọng, đó mới chính là giá trị đích thực của cuộc đời mỗi chúng ta !
-First News
Khi bạn mất niềm tin
Hãy tin, và giấc mơ sẽ thành sự thật !
Vào ngày 5 tháng 10 năm 1996, Christine Ichim - cô gái 18 tuổi có người mẹ bị bệnh ung thư máu trắng - đã hoàn thành chặng đường trượt ván xuyên Canađa. Hành trình của cô ban đầu chỉ nhằm mục đích vận động quyên góp tiền để trang trải chi phí điều trị bệnh cho mẹ. Song, đến thời điểm đó, cô đã quyên góp được hơn 700 ngàn đô la, và lập ra một tổ chức từ thiện để tiếp tục gây quỹ. Toàn bộ số tiền quyên góp sẽ được gửi đến các nhà khoa học tại Đại học Tây Ontario để nghiên cứu một hợp chất đầy hứa hẹn có thể ngăn chặn được các tế bào ung thư nhân đôi mà không gây hại cho các tế bào khoẻ mạnh. Dưới đây là câu chuyện của ChristineIchim về hành trình xuyên Canada trên ván trượt của cô.
Đã quá nửa đêm. Tôi buông người nằm dài bên rãnh nước trên con đường dài mịt mù vô tận, mệt mỏi nhìn ánh trăng mờ ảo thỉnh thoảng hé vội qua những bóng mây đen dày đặc, tôi rùng mình cảm nhận cái lạnh thấu xương nơi vùng đất hẻo lánh, vắng vẻ.
Tôi đã lướt trên tấm ván trượt được 182 ngày, và nhiều lần tự hỏi không rõ mình có còn đủ sức để đi tiếp. Tôi tự hứa với mình rằng tôi sẽ đi khắp Canada trên ván trượt, hoặc cũng có thể tôi sẽ kiệt sức và chết trên đường đi. Và giờ đây, khi cơ thể rã rời còn đâu óc thì mụ mẫm, tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ không kịp trở về nhà để gặp mẹ lần cuối.
Hôm nay là ngày cuối cùng tôi trượt ván trên mặt đường. Qủa là một hành trình gian nan! Suốt sáu tháng qua, tôi phải đối mặt với tình trạng mệt mỏi, bị rách cơ, chóng mặt, nhiễm trùng huyết. Tôi đã cố gắng trượt 170 cây số mỗi ngày. Gìơ đây, tôi chỉ còn phải đi thêm 50 cây số nữa thôi.
Tôi nằm tựa đấu trên mặt đất lạnh và ẩm mốc, mắt nhắm nghiền. Kiệt sức, nhưng tôi phải tiếp tục. Tôi phải hoàn thành sứ mệnh cứu mẹ tôi thoát khỏi căn bệnh ung thư đang hanh hạ và đang dần cướp mẹ ra khỏi cuộc đời tôi. Đó cũng là sứ mệnh thiêng liêng mà một đứa con có thể thực hiện vì mẹ của mình.
Năm tôi mới lên mười, mẹ tôi được chẩn đoán bị mắc bệnh máu trắng, và theo chiều hướng phát triển qua nhanh của căn bệnh thì mẹ chỉ có thể sống được đến trước ngày tôi vào học trung học. Mọi người khuyên chúng tôi hãy trân trọng từng giây phút ở bên mẹ.
Vào thời điểm bắt
 





















Các ý kiến mới nhất